MÂY CHIỀU XƯA

Mây chiều gió thổi, sương mù

Nóng-nóng lạnh-lạnh, như lòng nhớ ai!

Như màu, đất đỏ không phai !

Đà Lạt gió mát, nhưng lòng đâu nguôi..!

Nhìn cây, bóng lá núi rừng

Cây xanh đất đỏ, màu hồng quê tôi

Mây trôi thoáng nhẹ, vương lòng

Lòng đầy khô héo nhớ người ở xa

Người đi chiến đấu chưa về

Đà Laṭ núi thắm rừng sâu, ngóng chờ

Tình chờ mộng nhớ thương anh

Anh đi đã mấy thu chiều, em vương

Vương lời anh dặn, đừng sầu...[NHÉ EM..! ]

Xuân phy viết ngày 6/11/2005 VN

 

 

Back To Content